Archive for the ‘Đề Tài’ Category

Truyen Ngan

1- Nồi cá bống kho tiêu
Ba mươi tuổi đầu ,lận đận chiến chinh ,chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù . Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần .Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi ,tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào ,trông ngóng mẹ .Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.
Được tha ,về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi .Giỗ mẹ ,hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn , hình như có vị mặn của nước mắt.

2- Tình đầu
Mười tám tuổi ,yêu tha thiết ,tỏ tình. Nàng chu mỏ : học trò ,nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai ,Thiếu úy Sư Đoàn 18 ,về phép đến thăm ,nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu , Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết rồi ,xin bỏ trầu cau.Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đã . Tháng 4/75 chạy giặc ,lạc mất nhau.
Ở tù ra ,gặp lại. Nàng đã có chồng ,hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau ,lận đận quê người ,gặp lại. Nàng chồng chết ,các con trưởng thành ra ở riêng .Mừng rơn ,mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng : già rồi bận bịu nhau làm gì ,ở một mình cho khỏe.

3- Hai chị em
Chị quen anh Hân ,trung úy phi công. Anh đến nhà chơi ,thấy em gái quấn quít Hân ,chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới , chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới .
Em có thai đứa con đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chi thương em đang có con dại ,thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi ,em đi buôn hàng chuyến , lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm ,dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình ,chị xấu hỗ ,tủi thân ,âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.
Hân về ,biết sự thật .Buồn ,dẫn con gái đi vượt biên .Nghe tin hai cha con chết trên biển ,chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra ,bỏ vào khung đặt lên bàn thờ ,chị khóc gọi Hân ơi…

4- Trả hiếu
Thằng Út đói bụng ,tìm Lan. Chị ơi nấu cho em gói mì .Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả.Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo.
Lan dỗ dành ,ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về ,Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy ,ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm . Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân rồi. Bệnh viện đòi 5 triệu mới chịu bó bột.
Lan về nhà thay áo ,chạy vội ra nhà dì Năm đầu phố. Dì ơi con bằng lòng .Đêm bán trinh cho ông Đài Loan ,Lan khóc lặng lẽ. Anh Tư ơi ,cho em xin lỗi…

5- Khói thuốc
Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt ,Duy quen Trinh ,học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết ,thề hẹn sống chết với nhau. Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.
Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi.
Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.
Duy chống nạng ra ngồi trước hiên ,châm điếu thuốc. Thẩm quyền ! bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu ,chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt…

6- Chồng xa
Tin vào chủ trương của lãnh đạo ủy ban nhân dân huyện ,cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu .Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng ,lỗ nặng. Đến hạn trả nợ ,không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà. Vịnh , em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học ,mong sau nầy đổi đời. Nợ nần của gia đình để chị lo.
Nuốt nước mắt vào lòng ,Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng Đại Hàn .Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh ,dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cho cha . Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc .Thương chị ,Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn dò . Hai tuần sau ,tòa lãnh sự Đại Hàn mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử…
Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên ,xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh thút thít khóc gọi chị Hai ơi …

Very important!!! Tin Quan Trong Nen Doc

Please take time to read!! Very important!!!
A well known family in Mequon lost their 25 year old son (Arun Gopal Ratnam) in a fire at home June 4th.

He graduated with MBA from University of Wisconsin-Madison two weeks earlier and came home. Had a lunch with his dad at home and decided to go back to clean up his room at school. Father told him to wait and see his mother before he goes back for a few days.

He decided to take a nap while waiting for his mom to come home from work. Neighbors called 911 when they saw black smoke coming out of the house. Their 25 year old son Arun died in the three year old house. It took several days of investigation to find out the cause of the fire.

It was determined that the fire was caused by lap top in the bed.

When the lap top is on the bed cooling fan does not get air to cool the computer and that is what caused the fire.

He did not even wake up to get out of the bed he died of carbon monoxide (CO).

The reason I’m writing this to all of you is that I have seen all of us using our lap top in bed. Let us all decide and make it a practice not to do that. Risk is real. Let us make it a rule not to use lap top in bed or put computer on bed with blankets and pillows around.

Broadcast this message & you may save others!!

————————

Bản tin này rất quan trọng!!!!! Vui lòng nhín chút thì giờ để đọc!!!!

Một gia đình có tiếng ở Mequen đã mất đứa con trai 25 tuổi (tên Arun Gopal Ratnam) vào ngày 4 Tháng Sáu vì bị lửa cháy.

Hai tuần lễ trước đó ở anh tốt nghiệp bằng Cao Học (MBA) ở Đại Học Wisconsin-Madison và về nhà. Sau khi ăn trưa tại nhà với bố, anh định trở lại trường để đọn dẹp lại phòng trọ của mình. Bố anh bảo anh nên chờ gặp mẹ trước khi trở lại trường vài ngày.

Trong khi chờ mẹ đi làm về, anh ngủ trưa. Khi thấy khói bóc lên từ ngôi nhà, hàng xóm gọi số 911 (số Cấp Cứu ở Mỹ). Đứa con trai lớn, Arun, 25 tuổi của gia đình bị chết trong ngôi nhà mới xây có ba năm. Cuộc điều tra kéo dài nhiều ngày để tìm nguyên nhân gây hỏa hoạn.

Họ tìm ra nguyên nhân lửa cháy là do máy vi tính xách tay (lap top) để trên giường. Khi để máy vi tính xách tay trên giường thì quạt điện trong máy không đưa được hơi mát bên ngoài vào để làm nguội máy, do đó mà máy bị bốc cháy. Anh đã không thức dậy để nhảy ra khỏi giường vì đã chết do thán khí (carbon monoxide – CO).

Lý do để tôi viết bài này gởi đến các bạn là vì tôi đã thấy tất cả chúng ta đều sử dụng máy vi tính xách tay ở trên giường. Do đó chúng ta nên quyết định tạo một thói quen không dùng máy khi ở trên giường. Đây là một nguy cơ thật sự!!!! Chúng ta hãy đặt một qui luật là không sử dụng máy vi tính xách tay ở trên giường khi có gối mền chung quanh.

Hãy phổ biến bản tin này vì bạn có thể cứu sinh mạng của người khác.

==================

Prenez s’il vous plaît le temps pour lire!! Très important!!!
Une famille bien connue dans Mequon a perdu leur fils de 25 ans (Arun Gopal Ratnam) dans un feu à la maison le 4 juin.

Il a obtenu le maîtrise avec MBA de l’Université de Wisconsin-Madison il y a deux semaines plus tôt et est allé à la maison. Déjeuné avec son papa à la maison et décidé pour retourner pour réhabiliter sa pièce à l’école. Le père lui a dit d’attendre et voir sa mère avant qu’il retourne depuis quelques jours.

Il a décidé de prendre un petit somme en attente sa maman d’aller à la maison du travail. Les voisins se sont appelés 911 quand ils ont vu la fumée noire venir de la maison. Leur fils de 25 ans Arun est mort dans la maison de trois ans. Il a pris plusieurs jours d’enquête pour découvrir la cause du feu.

Il a été déterminé que le feu a été provoqué par le haut de genoux dans le lit.

Quand le haut de genoux est sur le ventilateur de lit ne reçoit pas d’air pour rafraîchir l’ordinateur et ce qui a provoqué le feu.

Il ne s’est pas même réveillé pour sortir du lit il est mort de l’oxyde de carbone (CO).

La raison que je l’écris à tous d’entre vous est que j’ai vu que nous tous pour utiliser nos genoux dépassons dans le lit. Permettez à nous tous de décider et faire une pratique pour ne pas le faire. Le risque est réel. Permettez-nous de faire une règle de ne pas utiliser le haut de genoux dans le lit ou mettre l’ordinateur sur le lit avec les couvertures et les oreillers autour de.

Transmet ce message et vous pouvez sauver d’autres!!

Khám mắt: mổ bụng bệnh nhân để lấy bộ phận.

Quý Anh Chị
1) Theo bài viết, tôi vừa gọi phone về VN cho bà Mai. Bà Mai ở thành phố , là cháu của bệnh nhân tên Bé.
2) Nôi dung tóm tắt như sau:
-mắt mờ
-đi khám Saint Paul
-Họ chuyển Bv Y Dược
-Chỉ có bệnh nhân Bé và cô cháu đi theo ( nghĩa là người vùng quê, thật thà)
-sau đó kêu mổ
-Chạy đủ tiền
-Cô cháu ký tên đồng ý cho mổ mắt
-Sau đó bệnh viện báo BN chết. Cô cháu chỉ biết khóc
-9 gio xe của BV Y dược đưa về nhà ở Tiền Giang. về nhà 11 g đêm. Máu ra rất nhiều ở xuồng (???)
-về 11g. 1 g khuya liệm
-Người nhà thấy mổ bụng và khâu sơ sài.
-Hàng xóm thắc mắc. Họp. Bàn là sẽ kiện vào thứ hai tuần sau
-Nhưng chủ nhật BS Cường đến và điều đình..

Thiển ý cá nhân:
1) Vì tình trạng dân trí quá kém, có thể một số BS đã lường gạt BN ở vùng quê mỗi khi họ đến điều trị.
2) Xin trị cái gì , BS cũng nói phải mổ. Vd mắt, mũi…
3) Khi mổ, BS sẽ lén mổ bụng để “ăn cắp” 1 trái thận bán cho nhà giàu.
4) Khi BN thắc mắc vì sao có vết mổ ở bụng, BS sẽ “bịa” ra đủ lý do để nói: vd trong khi mổ mắt, tôi thấy bà có khôi u ở bụng nên mổ luôn dùm, không lấy tiền !!!!
5) Vì Bệnh nhân ở vùng quê, kiến thức hạn hẹp và đã bị lừa
6) Trường hợp này, xui là bị mổ và đụng mạch máu, máu ra nhiều và gây tử vong.
7) Chúng ta nên khuyên người nhà ở VN gọi cho thân nhân ở vùng quê để từ đó phổ biến rộng. Đó là người ở vùng quê lên thành phố khám/chữa/mổ nên nhờ thân nhân hay tìm người giúp, người này phải “khôn lanh 1 chút” ở thành phố đi kèm. Nếu mổ, phải có giao hẹn như thế nào đó với BS. Vd cấm không được mổ cái gì khác ngoài điều đã thoả thuận! May ra, nhờ đề phòng trước, nhờ chận họng trước , sẽ bảo đảm an toàn cho đồng bào kém hiểu biết!
8) Hy vọng như thế, chúng ta sẽ giúp được đồng bào ở vùng quê không bị BS lường gạt để mổ mắt/mũi/họng nhưng …mổ thêm bụng để lấy thận bán!
9) năm 1990 gì đó 1 thân nhân của người quen của tôi bị tai nạn xe cộ chết. Bệnh Viện đã tự ý mổ xác! Nhưng người quen của chúng tôi đành làm thinh vì …không muốn đào mồ quật tử thi khi muốn kiện! ! Chán! vì có những vụ như thế nên BS/Bệnh viện ở VN cứ tiếp tục làm bậy.
10) Tôi đã đề nghị Bà Mai, thân nhân bà Bé, nên xin mổ tử thi bà Bé để tái nghiệm, kiện BS và BV Y duợc ra toà hầu giúp những người khác ở vùng quê không rơi vào tình trạng bà Bé

trân trọng
Hoàng Lan Chi

NGÀY LỄ CỦA MẸ… VỚI CUỘC ĐỜI TÔI !

Tôi sợ ngày Lễ của Mẹ, Mother’s Day, từ khi tôi còn nhỏ, vì tôi chào đời chưa bao lâu đã bị mẹ tôi vứt bỏ.

Mỗi năm tới Mother’s Day, tôi lại thấy ngại ngần. Trước và sau dịp Lễ của Mẹ, ti vi thường chỉ phát những ca khúc ca ngợi tình yêu thương của mẹ. Đài phát thanh cũng thế, có quảng cáo bánh quy đi chăng nữa, thì cũng cố lồng vào khúc nhạc ca ngợi tình mẹ, mà đối với tôi, mỗi khúc ca lại gợi nỗi buồn.

Tôi đầy tháng thì bị người ta bỏ rơi ở ga xe lửa Tân Trúc. Các bác cảnh sát trong đồn cạnh ga túm lại lo cho tôi. Những người đàn ông này tìm ra được một bà đang nuôi con bú, giá mà không tìm được bà, có phải tôi đã khóc tới mức phát bệnh không. Đợi tôi bú no rồi ngủ ngon lành, các bác cảnh sát này mới nhẹ nhàng ẵm tôi tới Trung tâm nuôi dưỡng trẻ Đức Lan ở thôn Bảo Sơn, huyện Tân Trúc (Đài Loan). Tôi được trao cho các bà sơ hay cười ở đó.

Tôi chưa từng gặp mặt mẹ tôi, hồi nhỏ tôi chỉ biết có các sơ nuôi tôi lớn. Mỗi tối, khi các anh các chị ngồi học bài, tôi chả có việc gì làm bèn túm lấy các sơ. Họ vào giáo đường đọc lễ tối, tôi cũng vào theo. Có lúc chui xuống gầm bàn lễ chơi đùa, có lúc làm mặt quỷ doạ các sơ đang hành lễ, thường xuyên nhất là tôi dựa vào một sơ nào đó ngủ gục, và bà sơ tốt bụng không đợi xong buổi lễ, khẽ bế tôi về đưa lên lầu đi ngủ. Tôi cứ cho rằng các bà sơ yêu tôi là bởi tôi giúp họ có cớ trốn sớm ra khỏi các buổi lễ.

Những đứa trẻ như tôi đều là con của những gia đình không may mắn, nhưng đa số họ đều còn gia đình. Tết đến, chú bác đều tới đón họ, chỉ có mỗi mình tôi, tôi không gia đình, nhà ở đâu tôi không biết.

Cũng vì thế, các nữ tu đối xử với đứa trẻ vô thừa nhận như tôi rất tốt, họ không bao giờ để cho ai bắt nạt tôi. Tôi học giỏi, các sơ vẫn tìm thêm người đến tình nguyện dạy tôi thêm.

Bấm đốt ngón tay, đã rất nhiều người làm gia sư cho tôi, đều là những nghiên cứu sinh, thậm chí giáo viên đại học các trường Thanh Hoa, Giao Thông quanh vùng, cả các kiến trúc sư, nên tôi từ nhỏ cũng rất giỏi tiếng Anh.

Các nữ tu ép tôi học đàn, năm lớp bốn tôi đã chơi phong cầm trong nhà thờ. Tôi tham gia các cuộc thi hùng biện, được làm đại diện học sinh của trường, nhưng từ nhỏ tôi tôi không muốn tham gia bất kỳ chương trình nào kỷ niệm ngày Lễ Của Mẹ.

Tôi yêu đàn, nhưng tôi kỵ phải chơi những bài hát tặng mẹ. Có những lúc tôi cũng nghĩ, mẹ mình là ai? Tôi đọc tiểu thuyết, tôi đoán tôi chính là một đứa con hoang. Cha tôi chơi bời chán thì bỏ rơi mẹ, và mẹ tôi còn quá trẻ chỉ còn biết mang tôi đi vứt bỏ.

Tôi đỗ vào cấp Ba trường Tân Trúc, rồi vào đại học, tôi đỗ khoa Xây Dựng của Đại học Thành Công (Đài Nam).

Thời sinh viên, tôi vừa học vừa làm. Đôi khi bà Tôn, người nữ tu nuôi tôi lớn cũng đến thăm tôi. Những cậu bạn cùng phòng thô lỗ của tôi vừa trông thấy bà đã vội trở nên lịch thiệp nhã nhặn. Rất nhiều bạn bè sau khi biết câu chuyện cuộc đời tôi đều an ủi, nói rằng, nhờ được các bà sơ nuôi dạy, tôi mới lịch lãm, bặt thiệp và giỏi giang như bây giờ. Ngày tốt nghiệp, bạn bè ai cũng có cha mẹ tới mừng. Tôi chỉ có một người thân duy nhất là bà sơ họ Tôn, chủ nhiệm khoa, vì thế đến chụp ảnh chung với bà.

Khi tôi đi lính nghĩa vụ, tôi tranh thủ về thăm trung tâm Đức Lan. Lần này bà Tôn bỗng đột ngột trở nên nghiêm trang, bà gọi tôi ra, lấy từ ngăn kéo một phong bì, bảo tôi hãy xem bên trong có gì.

Trong phong bì có hai chiếc vé. Bà Tôn cho tôi biết, khi cảnh sát ẵm tôi đến, trong áo tôi nhét hai tấm vé tàu này. Rõ ràng mẹ tôi đã dùng hai chiếc vé này để đi từ nhà tới ga Tân Trúc, một vé là đi từ phía Nam lên Bình Đông, tấm vé tàu còn lại là đi từ Bình Đông lên Tân Trúc. Đó là một tấm vé tàu chợ, tôi bỗng hiểu ra mẹ tôi là một phụ nữ nghèo.

Bà Tôn cho tôi biết, các bà sơ thường không thích đi dò hỏi tìm hiểu về gia cảnh những em bé sơ sinh bị vứt bỏ, vì thế họ cứ giữ hai tấm vé này, chờ bao giờ tôi lớn sẽ tính. Họ đã quan sát tôi rất lâu, cuối cùng kết luận tôi là người lý tính, đã có đủ năng lực để xử lý việc này. Họ đã từng đi qua thị trấn ấy, thấy nơi đó rất nhỏ, nếu thực lòng tôi muốn tìm người thân, có lẽ sẽ không khó khăn.

Tôi luôn mơ ước được gặp cha mẹ tôi một lần, nhưng giờ đây cầm hai tấm vé, tôi lại do dự. Giờ đây tôi đang sống rất tốt, có bằng đại học, có một cô người yêu sắp tính chuyện trăm năm, vì sao tôi lại phải đi ngược về quá khứ,đi tìm kiếm một quá khứ hoàn toàn xa lạ ? Hơn nữa tới tám chín phần là sẽ tìm được một sự thật không vui vẻ gì.

Bà Tôn ngược lại đã khích lệ tôi. Bà cho rằng tôi đã có một tiền đồ xán lạn, không lẽ nào để bí ẩn về cuộc đời tôi trở thành một bóng đen u tối phủ lên tâm hồn. Bà khuyên tôi nên chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất, cho dù phát hiện ra sự thật là những gì tồi tệ, cũng nên giữ lấy niềm tin vào bản thân mình trong cuộc đời phía trước.

Và tôi đã lên đường.

Đó là một thị trấn bé xíu trên vùng núi, tôi chưa từng nghe qua tên gọi. Từ Bình Đông còn phải ngồi ô tô hơn một tiếng mới tới. Dù là phương Nam nhưng vì đang mùa đông, nơi đây lạnh lẽo. Thị trấn đúng là rất nhỏ, chỉ có một con đường nhựa, một đôi cửa hàng tạp hoá, một đồn cảnh sát, một văn phòng của chính quyền thị trấn, một trường tiểu học, một trường trung học, ngoài ra không có gì nữa.

Tôi chạy đi chạy lại giữa đồn cảnh sát và văn phòng chính quyền. Rốt cuộc cũng tìm thấy hai thông tin có vẻ liên quan, một là dữ liệu của một đứa trẻ sơ sinh, một là thông tin gia đình báo mất tích con trai, thời gian mất tích là ngày thứ hai sau khi tôi bị bỏ rơi, đứa bé ra đời trước đó một tháng. Theo ghi chép của các sơ, khi tôi được phát hiện tại ga Tân Trúc, tôi cũng chỉ khoảng đầy tháng tuổi. Xem ra đây có vẻ là thông tin về tôi.

Vấn đề là : Bố tôi đã chết rồi, bố tôi qua đời sáu năm trước, mẹ tôi cũng chết cách đây mấy tháng. Tôi có một anh trai, anh đã bỏ thị trấn, không biết đi đâu.

Dù sao cũng là thị trấn nhỏ, ai cũng quen biết nhau. Một cảnh sát trong đồn bảo tôi, mẹ tôi làm nhân viên trong trường tiểu học, rồi ông dẫn tôi tới gặp hiệu trưởng.

Hiệu trưởng là một người đàn bà vô cùng nhiệt tình. Bà nói, đúng là mẹ tôi đã phục vụ lâu năm tại trường, là một người đàn bà vô cùng tốt bụng, còn bố tôi thì vô cùng lười biếng. Tất cả đàn ông trong thị trấn đều ra ngoài kiếm việc làm, bố tôi không chịu đi xa, chỉ quanh quẩn trong thị trấn làm thuê công nhật, mà thị trấn nhỏ lấy đâu ra việc mà thuê người làm, vì thế cả đời bố tôi chỉ ăn bám vào tiền mẹ tôi làm nhân viên tạp vụ. Vì không chịu làm việc, tâm trạng ủ rũ, ông đành mượn rượu giải sầu, say rồi có lúc đánh đập mẹ tôi, đánh anh tôi. Tỉnh rượu thì cũng hối hận đấy, nhưng thói xấu quen rồi, mẹ tôi và anh tôi khổ sở cả đời vì ông. Anh trai tôi lúc học lớp bảy đã phẫn chí bỏ nhà ra đi, từ đó không bao giờ quay trở lại đây.

Người đàn bà này rõ ràng có đẻ đứa con trai thứ hai, nhưng được một tháng tuổi thì đã mất tích bí ẩn.

Bà hiệu trưởng hỏi tôi mọi chuyện, tôi tình thực kể hết. Khi bà biết tôi được lớn lên trong một cô nhi viện ở miền Bắc, bà bỗng xúc động lấy từ ngăn kéo ra một phong bì. Đây là phong bì bà tìm thấy sau khi mẹ tôi mất, giấu dưới gối mẹ tôi. Bà cho rằng những thứ trong đó chắc chắn phải có ý nghĩa rất quan trọng, nên bà quyết định giữ lại, đợi người thân của mẹ tôi tới nhận.

Tôi run rẩy mở ra, thấy bên trong có rất nhiều vé tàu, từng tập vé tàu khứ hồi đi từ thị trấn miền Nam này tới Tân Trúc, tất cả được giữ gìn cẩn thận.

Bà hiệu trưởng cho tôi biết, nửa năm một lần mẹ tôi xin nghỉ đi miền Bắc thăm họ hàng, chả ai biết họ hàng nào, chỉ thấy mỗi khi về bà vui lắm. Cuối đời mẹ tôi theo đạo Phật, điều bà hạnh phúc nhất là đã quyên góp các tín đồ Phật giáo được một triệu Đài tệ để tặng cho cô nhi viện của đạo Thiên Chúa. Ngày trao tiền bà cũng đích thân đi.

Tôi nhớ lại, có lần một chiếc xe bus lớn đưa một đoàn thiện nam tín nữ từ phía Nam lên cô nhi viện. Họ trao tấm séc trị giá một triệu Đài tệ, quyên góp cho Trung tâm Đức Lan chúng tôi. Các bà sơ cảm động vô cùng, bắt tất cả bọn trẻ mồ côi phải đứng vào chụp ảnh kỷ niệm, tôi đang đánh bóng rổ cũng bị gọi vào chụp với mọi người một tấm ảnh. Giờ đây tôi bỗng dưng tìm thấy tấm ảnh ấy trong chiếc phong bì của mẹ. Tôi hỏi mọi người mẹ tôi là ai, họ chỉ vào người đứng cách tôi không xa.

Nhưng làm tôi cảm động hơn là cuốn sổ lưu niệm ngày tốt nghiệp của lớp tôi, có một trang được photocopy lưu lại trong phong bì này. Đó là trang chúng tôi đội mũ áo tốt nghiệp, có hình tôi ở trong đó.

Mẹ tôi, người mẹ đã vứt bỏ tôi, đã vẫn cứ đến thăm tôi, thậm chí có thể bà đã từng tham dự lễ tốt nghiệp của tôi.

Giọng hiệu trưởng nhẹ nhàng: ” Anh nên cảm ơn mẹ anh, bà đã vứt bỏ anh, là để anh được sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nếu anh vẫn ở đây, cùng lắm là hết phổ thông anh lên thành phố làm thuê, ở đây hầu như rất ít người đỗ được vào Trung học. Mà nếu không may, không chịu nổi đòn roi của người cha, biết đâu anh cũng đã sớm bỏ nhà đi phiêu bạt như người anh trai, ra đi mãi mãi chả biết lưu lạc phương nào nữa.”

Những giáo viên khác trong trường cũng đến, đều chúc mừng tôi đã tốt nghiệp đại học Quốc lập. Họ nói thị trấn này từ xưa tới nay chưa từng có học sinh nào thi đỗ được vào trường đại học Quốc lập.

Tôi bỗng nhiên rưng rưng, tôi hỏi bà hiệu trưởng ở đây có cây đàn nào không. Bà nói, có đàn piano nhưng không tốt lắm, chỉ có đàn phong cầm thì mới mua.

Tôi mở nắp cây đàn, tôi hướng ra vừng mặt trời mùa đông ngoài cửa sổ, tôi chơi bản nhạc dành tặng mẹ trong những dịp Lễ Của Mẹ. Tôi muốn mọi người biết rằng, tôi tuy là một đứa trẻ mồ côi lớn lên trong trại mồ côi, nhưng tôi không mồ côi, vì tôi có những bà sơ tốt bụng nuôi dưỡng tôi như mẹ, vì tôi có một người mẹ đẻ ra tôi luôn thương tôi. Bà quyết đoán và bà hy sinh để tôi có môi trường tốt lớn lên, để tôi có tiền đồ sáng sủa.

Những thầy cô trong trường hát theo tôi. Tiếng đàn lan toả trong không trung, trong thị trấn vùng núi lạnh lẽo, trong ánh mặt trời chiều. Những cư dân trong thị trấn nhất định sẽ ngạc nhiên hỏi, vì sao hôm nay lại có giai điệu ngợi ca người mẹ?

Vì hôm nay với tôi là ngày Lễ Của Mẹ. Chiếc phong bì đựng những tấm vé tàu cũ này làm tôi từ hôm nay không còn là một đứa trẻ mồ côi sợ hãi ngày Lễ Của Mẹ nữa.

Subscribe feed

Chit chat box