Archive for July, 2009

Nhớ Em !

Không biết tại sao trong lòng lại bất an . Buồn quá, em có khoẻ không ? Em đang làm gì sao lại không thấy em báo bình an . Mọi việc có tốt đẹp với em không khi mọi sự việc xung quanh luôn thay đổi . Anh cũng vậy, anh không còn khoẻ như ngày xưa , tay anh bị đau phải đắp thuốc và băng bột . Anh cũng phải đi bệnh viện chụp hình đầu do bệnh cũ tái phát . Nhiều khi buồn mà cố gắng tìm kiếm chuyện gì đó để làm và tự vui vẻ để qua một ngày dài không có em trò chuyện . Nhưng có em anh cũng không biết nói gì đâu vì anh mệt .. cần nằm nghĩ . Vậy đó đôi khi khoẻ như trâu – đôi khi lại xìu như bún luộc . Em có thích ăn bún không hehe , nhớ em .. Ngày cứ qua ngày dài thật đó . Đôi khi anh nghĩ có một lúc anh ngũ một giấc và không dậy nữa .. có lẻ anh sẽ khoẻ lắm và không còn thấy mọi phiền toái bên cạnh hay quay quanh . Anh cũng sẽ mang theo bên cạnh sự thương nhớ em .. dù đó là một kỷ niệm ngày nào . Em có vui khi quen biết được anh !? Ngày tháng đó có mang lại cho em sự vui vẻ mỗi khi mọi phiền phức làm em thấy bực mình và khổ sở .
Từng khuyên em sống cho tốt cho vui vẻ . Vậy đó mà anh có những lúc thật buồn và thật khó chịu .. Anh nhát gan quá phải không em .. Ngay cả khi đối diện em anh cũng như thỏ vậy đó . Nghĩ lại khoảng thời gian đó .. vui thật . Suốt thâu đêm thật dài .. vậy mà ta cứ trò chuyện vui đùa coi như không tồn đọng cái xung quang đang biến đổi .. Thời gian .. thời gian là liều thuốc xoa diụ nổi đau nhưng cũng chính thời gian làm tăng cái đau đang thấm thiá ấp ủ trong lòng . Thôi anh không nói nữa , tay anh lại hơi đau .. Em nhớ giữ sức khoẻ và ăn uống đúng giờ nha em . Đừng làm việc quá ( không lo ăn là chóng mặt nhức đầu .. anh ẵm em không nổi đâu )
lúc nào cũng nhớ em ..

Cạm bẫy ở sân bay Thái Lan

Hàng loạt du khách nước ngoài bị buộc tội trộm đồ ở khu hàng miễn thuế tại sân bay quốc tế tại Bangkok, Thái Lan, và phải trả nhiều tiền để đổi lấy tự do.

Chuyện này đã xảy ra với Stephen Ingram và Xi Lin, chuyên gia công nghệ thông tin ở Cambridge, Anh, khi họ chuẩn bị lên chuyến bay về London đêm 25/4. Họ vừa xem đồ ở khu hàng miễn thuế thì bị nhân viên an ninh đòi khám xét túi hai lần. Những người này cho biết một cửa hàng thông báo mất một chiếc ví và camera an ninh cho thấy chính cô Lin đã lấy cắp.
Công ty sở hữu cửa hàng miễn thuế này – King Power – đưa đoạn video lên trang web của họ, trong đó, cô Lin có vẻ như bỏ gì đó vào túi. Tuy nhiên, nhân viên an ninh sân bay không hề tìm thấy ví trong đồ của Lin và Ingram.

Dù vậy, cả hai người đều bị đưa trở lại khu nhập cảnh và giam tại văn phòng cảnh sát ở sân bay. “Chúng tôi bị thẩm vấn ở hai phòng khác nhau”, anh Ingram nói. “Chúng tôi thấy sợ hãi. Họ khám xét và hỏi chiếc ví ở đâu”.
Họ sau đó bị nhốt trong một căn phòng nóng, ẩm và bốc mùi. Trên tường là hình vẽ graffiti và đầy vết máu.
Anh Ingram tìm cách gọi điện cho đường dây giúp đỡ của Bộ Ngoại giao Anh và được thông báo một người ở sứ quán Bangkok sẽ tới giúp họ. Ngày hôm sau, một phiên dịch viên tới. Người này là công dân Sri Lanka, có tên Tony, làm việc bán thời gian cho cảnh sát.

Tony đưa họ tới nói chuyện với chỉ huy lực lượng cảnh sát địa phương trong 3 tiếng. Tuy nhiên, tất cả những gì họ trao đổi là hai người khách Anh sẽ phải trả bao nhiêu tiền để được tự do. Viên cảnh sát nói tội của họ rất nghiêm trọng và nếu không đưa tiền họ sẽ bị tống vào nhà tù khét tiếng Hilton Bangkok. Họ có thể phải chờ hàng tháng trước khi vụ việc được đưa ra xét xử.
Những người này đòi họ 12.000 USD và hứa sẽ giúp Ingram về kịp đám tang của mẹ anh hôm 28/4. Tuy nhiên, Ingram không thể xoay xở đủ tiền ngay trong lúc đó.
Tony liền đưa họ tới máy ATM ở đồn cảnh sát và yêu cầu Lin rút hết tiền trong tài khoản (gần 1.000 USD). Ingram rút 5.600 USD. Số này được cho là đưa cho cảnh sát làm tiền tại ngoại. Ingram và Lin cũng buộc phải ký vào một loạt giấy tờ.
Sau đó, hai người được phép tới một khách sạn bẩn thỉu trong phạm vi gần sân bay. Hộ chiếu của họ bị giữ và bị cảnh báo không được bỏ đi, liên hệ luật sư hoặc sứ quán. “Tôi sẽ để mắt tới các người”, Tony cảnh cáo và thêm rằng hai du khách người Anh phải ở đó tới khi 12.000 USD chuyển tới tài khoản của y.
Đến hôm 27/4, Ingram và Lin tìm cách ra ngoài và lên taxi tới Bangkok gặp nhân viên sứ quán Anh. Họ được thông báo đã rơi vào bẫy lừa đảo có tên “zig-zag”. Luật sư đề nghị hai người lật tẩy Tony song cũng cảnh báo rằng vụ kiện sẽ kéo dài hàng tháng và họ có thể sẽ bị tù. Sau 5 ngày, tiền được chuyển tới tài khoản của Tony và hai du khách người Anh được trở về.
Ingram lỡ mất tang lễ của mẹ song anh và Lin đã nhận được giấy tờ tòa án trong đó nói rằng không có đủ bằng chứng truy tố họ. “Đấy thật là một trải nghiệm kinh hoàng”, Ingram nói và thêm rằng họ muốn kiện để lấy lại tiền.
Phóng viên BBC đã liên lạc với Tony và chỉ huy cảnh sát địa phương – đại tá Teeradej Phanuphan. Họ đều nói rằng Tony chỉ phiên dịch và giúp hai du khách Anh đàm phán mức tiền thế chân để được tại ngoại. Tony cho biết một nửa trong số 12.000 USD là dành cho phí tại ngoại và phần còn lại là thù lao cho việc anh ta làm. Về lý thuyết, Ingram và Lin có thể lấy lại một phần tiền tại ngoại. Đại tá Teeradej nói ông sẽ điều tra song cho biết giao dịch giữa Tony và hai vị khách này là chuyện riêng, không liên quan tới cảnh sát.
Sân bay Bangkok nhận được vô số than phiền rằng hành khách thường xuyên bị giữ tại sân bay vì bị nghi ăn trộm đồ sau đó buộc phải trả tiền cho một người trung gian để lấy tự do. Sứ quán Đan Mạch cho hay một công dân của họ gần đây cũng bị dính vào một vụ tương tự. Hồi đầu tháng, một nhà khoa học Ireland định rời khỏi Thái Lan cùng chồng và cậu con trai 1 tuổi đã bị bắt ở sân bay vì bị buộc tội ăn trộm một chì kẻ mắt giá 28 USD.
Tony cho biết năm nay anh ta đã “giúp” khoảng 150 người nước ngoài gặp rắc rối với cảnh sát. Bình thường, anh ta nói làm việc này miễn phí.
Đại sứ quán Anh ở Thái Lan đã cảnh báo các hành khách ở sân bay quốc tế của Bangkok cẩn thận, không nên cầm đồ vật đi luanh quanh trong khu cửa hàng miễn thuế nếu chưa trả tiền cho món đồ bởi hành động đó có thể dẫn đến việc bị bắt và giam.

Heart Attack (Cơn Đau Tim)

Heart Attack (Cơn Đau Tim)

Làm Sao để Sống Sót Cơn Đau Tim Khi Không Có Ai Bên Cạnh ?

Giả dụ bây giờ là 6:15 chiều và bạn đang lái xe một mình về nhà sau một ngày làm việc hết sức vất vả. Bạn thấy rất mệt mỏi và khó chịu. Bỗng nhiên bạn thấy đau ngực dữ dội và cơn đau chuyền tới hai cánh tay và lên tới hàm. Bạn chỉ còn cách nhà thương gần nhà bạn nhất khoảng năm dặm. Nhưng bạn lại không biết mình có thễ lái xe tới đó kịp không. Phải làm gì đây ? Bạn đã được huấn luyện về cứu cấp bằng phương pháp hô hấp nhân tạo CPR nhưng khóa học này không dậy bạn tự cứu mình!!! Làm sao để sống sót cơn đau tim khi chỉ có một mình ? Vì rất nhiều người bị đau tìm lúc đang ở một mình, khi không có ai trợ giúp, người có tim đập bất bình thường và bắt đầu cảm thấy muốn ngất xỉu, chỉ có khoảng 10 giây trước khi bất
tỉnh. Phải làm gì đây ?

-Câu trả lời:
Xin đừng quẫn trí, hãy bắt đầu ho thật mạnh và liên tiếp nhiều lần. Cần hít một hơi dài trước mỗi cái ho, cái ho phải thật sâu và kéo dài, như khi
muốn khạc nhổ đờm nằm sâu trong cuống họng.
Một lần hít thở kèm theo một cái ho cứ mỗi 2 giây liên tiếp không ngừng cho đến khi có người tới trợ giúp hay cho đến khi cảm thấy trái tim đã đập bình thường trở lại. Hít hơi mạnh đem dưỡng khí vào phổi, và cử động ho bóp tim lại và giúp cho máu lưu thông. Việc con tim bị bóp lại trong khi ho cũng giúp cho tim lấy lại đưôc nhịp đập bình thường. Bằng cách này nạn nhân có thể đến được nhà thương trước khi ngất xỉu. Bài này được đăng trên Báo General Hospital tại Rochester , New York , số 240.

Xin gửiđến quý bạn hữu – chúng ta có thể cứu sống nhiều mạng người .

Ai thich an O Mai Xi Muoi thi nen xem.

Kinh hãi nhìn bể ngâm ô mai
Mơ làm ô mai được đổ vào các bể tự đào dưới đất, ngâm muối và một loại hóa chất nào đó. Được một thời gian, nước thải đen ngòm, mùi nặng hơn nước sông Tô Lịch…

Hố ngâm ô mai ngay cánh đồng ngô khiến chúng tôi nhầm tưởng đây là hố chứa chất thải.
Tới cơ sở sơ chế ô mai của bà Dư Thị Hồng ở thôn Y Sơn, xã Đồng Mai, quận Hà Đông mới thấy hết công nghệ kinh hoàng của quy trình sản xuất ô mai.
Đang là mùa mơ nên tại cơ sở này, chỉ có ngâm, phơi mơ làm ô mai là chính. Một khu đất rộng, lúp xúp những túp lều nhỏ nhìn xa lại tưởng là khu chợ tạm. Tới gần hơn, thấy ô mai mơ được phơi đầy sân, công nhân lấy xẻng xúc, đánh luống như phơi lúa.


Khó có thể hình dung đây là nơi ngâm ô mai nếu không đến gần, nhìn tận mắt.
Tại cơ sở của bà Hồng, ngày 20/5, Phòng Cảnh sát môi trường Công an thành phố Hà Nội phối hợp với công an quận Hà Đông kiểm tra đã phát hiện vi phạm. Sau một tuần bị phạt cảnh cáo vì không có giấy chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm, không có đăng ký cam kết bảo vệ môi trường với cơ quan quản lý Nhà nước về bảo vệ môi trường, cơ sở này vẫn hoạt động bình thường.

Bể ngâm ô mai nhìn cận cảnh. Những bao tải được đè lên, nén ô mai xuống.
Qua tìm hiểu của chúng tôi, quả tươi được mua về, không qua sơ chế, cho ngay xuống các bể xây dưới lòng đất, trên có mái che để ngâm. Ngâm với muối và những hóa chất gì thì chủ cơ sở không tiết lộ “bí kíp” nhưng tận mắt chứng kiến thì không thể tin đó là thứ làm để ăn. Nước được múc ra từ các bể ngâm mơ đen, nặng mùi như nước cống. Người làm thường múc đỡ thứ nước đen, thối đó ra, sau đó lại bơm nước mới vào. Thứ nước ngâm mơ, sạch nhất là nước giếng khoan. Nhìn những bể ngâm chất đầy bao tải, bên trên lấy gạch, đá đè xuống, rất bẩn ấy không ai tưởng tượng nổi đó là họ làm ô mai, thứ đồ khoái khẩu nhiều người thích.

Sau khi ngâm “tới cữ”, mơ được cho vào các bao tải ép đỡ nước rồi cho ra phơi.. Những chiếc bạt trải trên nên gạch, mơ được mang ra. Người làm dùng xẻng, bàn cào để đánh luống cho mơ nhanh khô, phơi tới khi mơ khô, “mốc” trắng là được.. Số mơ qua chế biến này được bán cho những nơi sản xuất tiếp theo, lại được ngâm, tẩm rồi mới tới… miệng người tiêu dùng. Theo một người làm công ở cơ sở của bà Hồng, mơ này được bán chủ yếu sang Trung Quốc?! Nhưng khi chúng tôi hỏi một số thương lái, họ sẵn sàng chở tới tận nhà với số lượng từ vài tạ trở lên.

Hỏi một quán nước ven đường gần trường tiểu học có bán ô mai không thì chị bán hàng cho biết, người dân ở đây không ai có khái niệm ăn ô mai vì nhìn thấy họ ngâm thì hoảng rồi. Ai đi qua khu làm ô mai mà chẳng phải bịt mũi lại.

Bể nước sau khi đã vớt hết ô mai.
Tới công đoạn phơi ô mai trên những tấm bạt để “đảm bảo vệ sinh” là gần xong. Người sản xuất chỉ cần phơi nắng tới khi quả mơ khô, mốc trắng là bán được.

Phơi ô mai như phơi lúa
Ở xã Đồng Mai chỉ có cơ sở của bà Hồng là lớn nhất, vài ba nhà khác chỉ làm cho đỡ mất nghề hoặc mua ô mai đã ngâm, phơi tái để về phơi lại rồi mang bán.
Khi phóng viên đặt vấn đề hỏi ông Tạ Mạnh Hùng, Phó chủ tịch UBND xã Đồng Mai, ông có biết về cơ sở xản xuất của bà Hồng gây ô nhiễm nhưng không thuộc thẩm quyền quản lý nên không trả lời phòng viên bất kỳ câu hỏi nào được!?
Còn những người dân sống quanh khu vực cơ sở chế biến của bà Hồng thì cứ lẳng lặng chịu mùi hôi thối bốc lên hằng ngày vì chẳng biết phản ánh tới ai?

Subscribe feed

Chit chat box