Archive for September, 2009
Ngày 31-3, Nhiệm Vĩnh Hưng ở huyện Vận Thành, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) đã ra đầu thú với cơ quan công an sau ba ngày bị truy nã. Lời khai của người này về công thức sản xuất loại trứng gà giả đã làm rúng động dư luận Trung Quốc
Lòng đỏ trứng gà giả không tan khi dùng tay chạm trực tiếp
Nhiệm Vĩnh Hưng đã trốn khỏi địa phương một ngày sau khi báo Tế Lỗ Buổi Tối vạch trần hành vi sản xuất trứng gà giả của ông ta trên mặt báo hôm 27-3. Tác giả bài báo là một phóng viên của báo Tế Lỗ Buổi Tối từng giả làm học viên trong lớp dạy cách làm trứng gà giả của Hưng.
Trứng gà dai như cao su
Cũng trong ngày 27-3, Tân Hoa xã đưa tin một người họ Trương ở thành phố Tế Nam (Sơn Đông) phản ảnh mua phải loại trứng gà “khi luộc lên không ăn nổi do dai giống như cục tẩy cao su của học sinh”. Nguồn tin Tân Hoa xã còn cho biết thông tin trứng gà giả đã xuất hiện ở Trung Quốc từ năm 2005, tuy nhiên cách làm thì không ai rõ.
Theo báo Thanh Niên Bắc Kinh, từ cuối tháng 3-2009, người dân khu vực thành thị như Hạ Môn (Phúc Kiến), Hợp Phì (An Huy), Vận Thành (Sơn Đông), Thanh Đảo… đã phản ảnh lên cơ quan giám sát chất lượng địa phương thông tin họ mua phải loại trứng gà rất kỳ quái. Loại trứng này khi còn tươi trông như trứng gà thật, tuy nhiên khi nấu chín thì lòng trắng và lòng đỏ trứng trở nên rất cứng và dai như cao su, thậm chí có thể tung hứng như trái bóng bàn hoặc khi đập ra lòng đỏ trứng gà vẫn còn dính chặt với lớp vỏ trứng.
Ngày 17-3, chương trình tin buổi trưa của Đài truyền hình Thâm Quyến (http://video.sina.com.cn/finance/consume/puguangtai/20090217/163613959.shtml) chiếu cảnh nhân viên kiểm tra của cơ quan giám sát chất lượng thực phẩm thành phố Hạ Môn tiến hành kiểm tra nguồn trứng tươi đang tiêu thụ ở thị trường này. Đoàn phát hiện trứng giả đã có mặt ở các quầy bán trứng tươi. Bản tin này còn quay cảnh một lớp học đào tạo “làm trứng gà nhân tạo” ở huyện Vận Thành, tỉnh Sơn Đông (nơi Nhiệm Vĩnh Hưng ra đầu thú). Đoạn phim có lấy ý kiến ông Hà Vĩnh Thành, giáo sư khoa sinh vật – hóa học thuộc Đại học Trung Văn Hong Kong. Ông cho biết những loại hóa chất dùng làm trứng gà giả tuy cơ bản không phải là chất độc, nhưng nếu sử dụng lâu dài thì không biết được hậu quả đối với sức khỏe con người như thế nào.
Lòng trắng trứng gà giả dai như cao su
Giá chỉ bằng nửa trứng gà thật
Báo Văn Hối cho biết vào ngày 27-3, các cơ quan chức năng huyện Vận Thành đã lập tổ điều tra nơi ở của Hưng và tịch thu một số nguyên vật liệu mà y dùng để làm trứng gà giả. Một người thuần thục nghề có thể tự làm 3.000-4.000 quả trứng trong một ngày với giá thành chỉ bằng nửa giá trứng gà thật. Báo Văn Hối Hong Kong còn cho biết thêm Hưng từng đề nghị học viên (phóng viên báo Tế Lỗ Buổi Tối) đi tìm đầu mối hợp tác với các trang trại nuôi gà trong địa bàn để trộn trứng gà giả với trứng gà thật bán ra thị trường kiếm lời.
Ngày 6-4, Tân Hoa xã đã đưa ra một số chỉ dẫn phân biệt trứng gà giả và trứng gà thật cho người tiêu dùng: màu sắc vỏ trứng giả sáng hơn so với vỏ trứng thật nhưng không rõ ràng lắm. Khi lắc trứng gà giả có tiếng động khô. Trứng thật khi ngửi có mùi hơi tanh, nhưng trứng giả thì không…

To make the egg white, various ingredients, including a powder and alum, are mixed together.
Để làm cho lòng trắng trứng, bao gồm các thành phần khác nhau, bột và alum, được pha trộn với nhau.

The ‘yolk’ is shaped in the round mould. ‘Magic water’ containing calcium chloride is used.
Lòng đỏ được hình thành trong vòng khuôn. ‘Magic water’ chứa calci chloride được sử dụng.

Lớp vỏ được hình thành bằng cách rót paraffin wax và một loại chất lỏng lên trứng, mà sau đó để khô.
Hardy shells are formed by pouring paraffin wax and a liquid onto the egg, which are then left to dry.

Additive liquor, for making egg yolk

Egg yolk is ready after concreting

Put “egg white” – also additive- on egg yolk








Con gì cũng ngon và bổ hahah ..

Ngon – Có ai dám ăn ko?

KFC đàng hoàng nhá

Cắn được 1 miếng



Con gì vậy ta?
(
Ban trich nhung doan can doc
Cách đây ít lâu, tôi tình cờ đọc được một nghiên cứu thị trường, trong đó thể hiện rằng người Việt Nam rất tự hào là có một ly cà phê “đậm, đắng, đặc quẹo mà người nước ngoài không uống được”.
Thế nhưng, họ không biết rằng niềm tự hào của họ được xây từ những điều dối trá.
Để bắt đầu, tôi có thể nói sơ lược như sau: về nguyên thuỷ thì ly cà phê thường được uống nóng. Rồi dân ta, đặc biệt dân Nam, với thói quen thưởng thức dễ dãi của mình, chuyển qua uống đá. Từ đây, loại cà phê nguyên chất không còn được ưa chuộng nữa: trong nước đá, nó loãng ra và không đủ đắng, còn mùi hương thì bị ức chế bởi nhiệt độ thấp.
Và thế là các nhà sản xuất tìm đủ mọi cách để tăng đắng và tăng mùi hương.
Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử chế biến cà phê Việt Nam, với việc cho thuốc ký ninh vào cà phê với liều lượng cao. Một biện pháp hết sức rẻ tiền và hiệu quả.
Song song đó, TN đã tiên phong trên con đường trộn hương nhân tạo nồng độ cao vào cà phê để tăng hương. Xét về mặt sức khoẻ, điều này cũng không hại lắm, nếu như không có mặt của một chất cầm hương, đó là gelatin.. Vốn dĩ gelatin được sản xuất từ da và xương trâu – bò, và đủ tiêu chuẩn làm thực phẩm thì rất đắt, nên TN đã sử dụng gelatin Trung Quốc làm nền cầm hương.
Và thứ này thì hiển nhiên là không dùng được cho thực phẩm, vì nó chứa rất nhiều preservatives.
Thế nhưng, những điều đó của riêng Trung Nguyên thì không có gì đáng nói. Điều đáng nói là khi ly cà phê TN được coi là tiêu chuẩn, thì tất cả các cơ sở sản xuất cà phê khác đều noi theo tấm gương sáng này, nếu không thì không bán được.
Và như thế, không ngoa khi nói rằng, TN đã đẩy ly cà phê Việt vào một ngõ cụt dối trá.
P/S: Nếu bạn không tin, cứ dùng phin pha một ly cà phê TN bằng nước lạnh, rồi nếm thử cà phê nước ấy xem có vị gì.
Ký ninh từ lâu đã được sử dụng làm tác nhân gây đắng trong thực phẩm, và với hàm lượng nhỏ thì nói chung là an toàn. Tuy nhiên, lượng ký ninh được sử dụng trong cà phê TN nói riêng và TẤT CẢ CƠ SỞ cà phê ở Việt Nam nói chung là ở mức khoảng 0,06~0,08 g/kg thành phẩm, tức khoảng 0,0015g~ 0,002g cho mỗi phin.
Ở mức này, thì việc uống cà phê lâu dài sẽ dẫn tới triệu chứng cinchonism, tức ngộ độ ký ninh, bao gồm dị ứng trên da, ù tai, chóng mặt, giảm chức năng nghe và nhiều triệu chứng mang tính cơ hội khác.
Còn chuyện bạn hỏi về “tại sao không có ai lên tiếng” – well, Chi cục Y tế dự phòng Đaklak biết rõ mọi chuyện này – nhưng ở Việt Nam nói chung trong mọi vấn đề đều rất khó lên tiếng, và luôn luôn có một kênh nào đó để “bịt”. Cho nên, điều nhỏ nhất mà tôi nghĩ có thể làm được là tự mình không uống cà phê, và khuyến khích những người mình biết không uống cà phê.
Tôi chỉ nói những gì tôi chắc chắn hiểu rõ. Tôi không có ý vơ đũa cả nắm. Và cũng hy vọng các bạn không nghĩ thế.
Nhưng về sự giả dối trong ly cà phê Việt Nam, có lẽ các bạn cần hiểu rõ hơn một chút.
So với cách uống cà phê ở phương Tây, thì ly cà phê Việt được uống theo kiểu dễ dãi: cứ mỗi phin cà phê pha ra khoảng 40 ml, được đổ vào một ly nước đá khoảng 180 ml.
Và chính nước đá mới là nguồn gốc của mọi tai hoạ.
Một ly cà phê nguyên chất không đủ đắng để có thể cảm nhận được vị đắng trong chừng ấy nước đá. Nhiệt độ thấp sẽ ức chế sự bay hơi của hương cà phê tự nhiên. Và cảm quan nó không đủ độ sánh để không bị tan loãng ra trong chừng ấy nước đá.
Cho nên, trước Trung Nguyên từ lâu, thì cách hoàn thiện một ly cà phê đá đã bao gồm 3 việc: tăng đắng cho cà phê, tăng mùi hương cho cà phê, và tăng độ sánh cho cà phê.
Cách chế biến truyền thống như sau: Để tăng đắng, người ta thường dùng hạt cau rang. Để tăng mùi, người ta thường dùng nước mắm nhĩ. Còn để tăng độ sánh, người ta dùng đường nấu thành caramel.
Trung Nguyên chỉ là nhà sản xuất đưa ra những giải pháp hiệu quả nhất, và biến nó thành chuẩn mực “cà phê ngon” mà thôi.
Điều đáng nói nhất là khi nó đã thành chuẩn mực, thì sự giả dối nghiễm nhiên lộng giả thành chân.
Về phía các cơ sở sản xuất, thì họ nghĩ – khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê – độ đắng, mùi hương, độ sánh – đều là hàng giả, thì việc gì họ phải dùng cà phê thật làm gì?
Về phía người uống, khi đã quen với thuốc ký ninh và đường caramel, họ mất khả năng thưởng thức cà phê ngon thực sự. Và tôi tin chắc rằng, nếu được uống một ly cà phê Blue Mountains hay Hawaii Kona, họ sẽ chửi thề.
Và thế là người Việt, đa phần, đều gật gù trước một ly nước màu đen, pha từ đậu nành hay bắp rang, trộn với caramel, hương liệu, thuốc ký ninh và nghĩ rằng họ đang uống thứ cà-phê “có văn hoá đặc biệt nhất thế giới”.
Đến đây chính là một ngõ cụt – Ngõ cụt dối trá.
Câu hỏi cuối cùng – chính xác ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng đó? Sự dễ dãi của người uống? Sự xu thời của Trung Nguyên? Hay là trình độ quản lý chất lượng thực phẩm của Nhà nước?
——
P/S: Một điểm cuối cùng, bạn uống ly cà phê Việt, cảm thấy nôn nao, tim đập mạnh, thì đấy có khả năng là ngộ độc ký ninh chứ không phải là do tác dụng kích thích trí não của cà phê như bạn vẫn nghĩ.
Co Pham
Sờ S và Sờ X
Chắc các bạn đều đã có lúc nhầm lẫn giữa sờ cứng (S) và sờ mềm (X), nhất là cách phát âm của người Hà Nội không phân biệt 2 kiểu “sờ” này.
Riêng tôi, tôi không bao giờ nhầm vì từ khi còn nhỏ, tôi đã được cô giáo dạy cách phân biệt – rất đặc biệt – mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ về buổi học đó.
Xin kể lại để các bạn tham khảo tránh nhầm lẫn, sờ đúng lúc, đúng chỗ, đừng sờ lung tung.
Trong giờ ngữ pháp, cô nói :
- Hôm nay chúng ta sẽ học cách phân biệt sờ cứng và sờ mềm. Để các em dễ nhớ, cô chỉ cho các em nhé. Các em có nhìn thấy chữ sờ cứng (S) này không? Các em có thấy nó có cái mỏ như mỏ chim không?
Còn đây là chữ sờ mềm (X), trông nó giống như cánh bướm đúng không nào? Bây giờ cả lớp đọc theo cô nhé.
Sờ cứng là sờ chim, sờ mềm là sờ bướm..
Cả lớp cùng đồng thanh đọc theo cô, sau đó, cô bảo :
- Bây giờ các em đã biết thế nào là sờ cứng, sờ mềm rồi. Em nào có thể lấy ví dụ cho cô nào?
Một bạn gái đứng lên :
- Em thưa cô, sờ chim là sờ Sung Sướng ạ.
- Đúng rồi, em giỏi lắm, đấy là sờ cứng. Thế ai lấy ví dụ cho cô về sờ mềm nào?
Một em trai phát biểu :
- Em thưa cô, sờ bướm là sờ Xấu xa ạ.
- Ôi, các em giỏi quá. Đúng rồi, thế bây giờ chúng ta cùng đọc lại cho thật thuộc nhé.
Và thế là cả lớp đồng thanh đọc :
Sờ cứng là sờ chim
Sờ chim là sung sướng
Sờ mềm là sờ bướm
Sờ bướm là xấu xa.
Liệu các bạn đã đã biết cách phân biệt hai kiểu “sờ” này chưa
CA RAO
Anh đi em nắm cổ tay,
Anh về em nắm chỗ nầy chỗ kia
Anh đi nhà vắng lặng câm
Anh về giường chiếu reo ầm cả lên
Anh đi khao khát không tên,
Anh về vẫn khát, bắt đền… kệ anh.
Anh đi đêm chẳng trôi nhanh,
Anh về lại muốn ngày thành là đêm,
Anh đi ăn uống kiêng khem,
Anh về no vẫn thòm thèm (không ngoa).
Anh đi bắt buộc nằm không,
Anh về nếu bắt nằm không… không nằm
Trong giờ sinh học, thầy giáo đang giảng bài thì có hứng và ra 1 vế đối :
“Con bò cạp cạp con bò cạp, cạp đúng chỗ bò mà bò đúng chỗ cạp”.
Một học sinh ấp úng, thầy mời đứng dậy, cậu học trò đối :
“Thầy sinh vật vật cô sinh vật, vật đúng chỗ sinh mà sinh đúng chỗ vật”.
Thầy đỏ mặt tía tai, một học trò khác :
“Anh tiểu thương thương chị tiểu thương, thương đúng chỗ tiểu mà tiểu đúng chỗ thương”
Anh học trò khác thêm vào chút xíu: “Anh cà phê cà chị cà phê, cà đúng chỗ phê mà phê đúng chỗ cà”