Archive for October, 2009

Ðêm thứ sáu cuối tuần vư´a qua, lu´c chúng tôi đang đậu xe ở một khu vực công cộng. Khi lái xe rời khỏi chổ nầy trở về nhà tôi thấy một ca´i gì đo´ giô´ng như giâ´y nhãn dán trên cửa sổ phía sau của xe.
Hay là một biên lai của khi´ đô´t. Thật may mắn là ngày hôm qua chúng tôi nhận được email của một người bạn khuyên tôi không nên ngừng xe trong những trường hợp nầy vì nó có thể được ai gă´n lên đó rồi chờ đợi bạn ra khỏi xe mơ´i hành động:
CẢNH BA´O NÀY CỦA CẢNH SA´T ÁP DỤNG VỚI CẢ NỮ VÀ NAM
HẢY THẬN TRỌNG KHI TH´Y NHỮNG TỜ GI´Y NƠI KI´NH SAU CỦA XE BẠN-VÌ ÐÂY LÀ THỦ ÐOẠN CƯƠ´P XE KIỂU MƠ´I (KHÔNG GIỞN CHƠI ÐÂU).
Xin ghi nhơ´ mọi người nhe´! đồng thời phổ biê´n cho bạn bè của mình…… Một hôm bạn thả bộ tơ´i bãi đậu xe, mở khóa cửa xe và bươ´c vào bên trong… nổ ma´y và lui xe thì chuyện gì nữa.
Khi bạn nhìn vào kiê´ng chiê´u hậu để lui xe ra khỏi chỗ đậu xe của, bạn thấy một mảnh giấy hình như bị mắc kẹt vào giữa cửa sổ phía sau… Do đo´, bạn đậu xe lại, mở cửa, và bươ´c ra khỏi xe của bạn để gở bỏ giấy kia (hoặc bất cứ vật gì kha´c) cản trở tầm nhìn của bạn. Khi bạn bươ´c đến sau chiếc xe, thì lu´c đó là khi những kẻ cươ´p xe nu´p một nơi nào đo´ xuất hiện, nhảy vào xe của bạn và dzọt lẹ. Hành động nầy làm cho bạn ngơ nga´c khi xe đã chạy mâ´t
Và bạn hình dung ra chưa? Tôi da´m ca´ vơ´i bạn là xa´ch tay của bạn vẫn còn ở trong xe. Thê´ cho nên, bây giờ kẻ cươ´p có xe, địa chỉ nhà, tiền bạc, và các chìa kho´a nhà của bạn. Ngôi nhà của bạn và tâ´t cả chi tiê´t ca´ nhân của bạn đang bị xâm phạm!
XIN LƯU TÂM VÌ NHỮNG PHƯƠNG THƯ´C NẦY ÐANG ÐƯỢC HỌ A´P DỤNG.
Nếu bạn nhìn thấy một mảnh giấy dính trên cửa sổ như đã no´i trên, chỉ cần lái xe chạy luôn. Hủy bỏ sau… Và ca´m ơn bạn đọc bài viê´t này. Tôi mong rằng ca´c bạn sẽ chuyển tiếp những tin tư´c này đến bạn bè và gia đình, đặc biệt là chị em phụ nữ. Vì một chiê´c xa´ch tay chứa tất cả các loại hồ sơ cá nhân và các ưu liệu liên quan, dĩ nhiên ca´c bạn chắc chắn không muốn những thư´ này để lọt vào tay kẻ gian.
Vui lòng ghi nhơ´ đồng thời chuyển cho tất cả bạn bè của bạn
NEW WAY TO DO CARJACKINGS
Just last weekend on Friday night we parked in a public parking area. As we drove away I noticed a sticker on the rear window of the car. When I took it off after I got home,
it was a receipt for gas. Luckily my friend told me not to stop as it could be someone waiting for me to get out of the car Then we received this email yesterday:
WARNING FROM POLICE THIS APPLIES TO BOTH WOMEN AND MEN
BEWARE OF PAPER ON THE BACK WINDOW OF YOUR VEHICLE-NEW WAY TO DO CARJACKINGS (NOT A JOKE)’
Heads up everyone! Please, keep this circulating….. You walk across the parking lot, unlock your car and get inside.. You start the engine and shift into Reverse.
When you look into the rearview mirror to back out of your parking space, you notice a piece of paper stuck to the middle of the rear window.. So, you shift into Park, unlock your doors, and jump out of your car to remove that paper (or whatever it is) that is obstructing your view. When you reach the back of your car, that is when the carjackers appear out of nowhere, jump into your car and take off. They practically mow you down as they speed off in your car.
And guess what, ladies? I bet your purse is still in the car. So now the carjacker has your car, your home address, your money, and your keys. Your home and your whole identity are now compromised!
BEWARE OF THIS NEW SCHEME THAT IS NOW BEING USED.
If you see a piece of paper stuck to your back window, just drive away. Remove the paper later.. And be thankful that you read this e-mail. I hope you will forward this to friends and family, especially to women. A purse contains all kinds of personal information and identification documents, and you certainly do NOT want this to fall into the wrong hands.
Please keep this going and tell all your friends

Tại sao và làm thế nào để kho´a xe an toàn
Tôi khóa xe của tôi như thường lệ. Nhưng khi tôi bươ´c đi tôi lại nghe âm thanh remote mở khóa cửa xe. Tôi quay trở lại và khóa xe của tôi lần nữa trong ba lần. Thê´ nhưng cư´ mỗi lần, ngay khi tôi rời đi, lại nghe co´ tiê´ng mở khóa trở lại!! Tự nhiên làm tôi lo, nhìn xung quanh và pha´t hiện hai kẻ lạ mặt ngồi trong một chiếc xe đậu trên lằn ranh dành cho chữa lửa bên cạnh một cửa hàng. Họ rõ ràng đang quan sa´t tôi một ca´ch chăm chú và không còn nghi ngờ gì hơn, bằng cách nào đó liên quan đến tình cảnh qua´i lạ này. Tôi quyê´t định nhanh chóng nhảy vào xe của tôi và chạy nhanh đi ra khỏi chổ đo´. Tôi la´i thẳng đến đồn cảnh sát gần nhâ´t, trình bày với họ những gì đã xảy ra mà tôi thấy được co´ lẽ đây là một phần của một phương pha´p mới và rất thành công, đang được sử dụng để chiê´m hữu xe hơi của bạn. Hai tuần sau, con trai của bạn tôi bị một trường hợp xảy ra tương tự….
Trong thời gian la´i xe đi du lịch, con trai của bạn tôi ngừng lại bên lề đường để đi vệ sinh tại một trạm dừng chân. Chỉ không qua´ hơn 4-5 phút sau rời xe, kẻ lạ mặt đã lẻn vào xe của mình và đa´nh cắp điện thoại di động, máy tính xách tay, dụng cụ dẫn đường GPS, cặp da…. .. bạn hiểu rồi chư´. Thê´ là cậu ta đã gọi cảnh sát và vì không tìm ra dấu hiệu bị độn nhập vào xe của mình, cảnh sát nói với cậu â´y đã là một nạn nhân của chiến thuật cướp mới nhất – do một thiết bị của bọn cướp đang sử dụng để sao chép ti´n hiệu bảo mật của bạn khi bạn kho´a cửa ra vào xe của bạn bằng cách bâ´m nu´t kho´a trên remote trong chùm chìa kho´a xe của bạn…
Bọn chủ tâm cươ´p của họ ngồi ở một khoảng cách xa và quan sa´t các nạn nhân kê´ tiếp của họ. Khi họ biết bạn vào trong của các cửa hàng, nhà hàng, hoặc vệ sinh và lu´c đo´ họ có một vài phút để ăn cắp rô´i chạy. Theo viên chức cảnh sát cho biết, để tự khóa cửa xe của bạn an toàn hơn nên nhấn vào nút khóa bên trong xe – vì theo cách đó nếu một ai đó đang ngồi trong một bãi đậu xe để rình xem nạn nhân tiếp theo, cũng sẽ không làm gì được xe bạn.
Khi bạn nhấn vào nút khóa trên xe của bạn bằng tay khi rời xe, remote không gửi ti´n hiệu bảo mật đi, nhưng nếu bạn bươ´c ra mà sử dụng remote khóa cửa trên chùm chìa khóa của bạn, nó sẽ gửi ti´n hiệu qua tần sóng do đo´ có thể ngay lập tức bị đánh cắp những ti´n hiệu bi´ mật này.
Ðiều này là rất thực tế.
Hãy khôn khe´o hơn khi đọc lời cảnh ba´o và mong bạn hãy lưu ý điều này rồi chuyền tay nhau. Nhận xe´t rằng đã bao nhiêu lần khóa cửa ra vào bằng ca´ch khóa chúng vơ´i remote từ xa một ca´ch toàn hảo – và đang chơi trò đen đỏ, vì ai đó đã co´ ti´n hiệu của chúng rồi … như thê´ họ co´ thể lâ´y bất cứ điều gì được trong xe của mình.
Câu chuyện thật đã được nhiều người châ´p nhận – Xin vui lòng chia sẻ với mọi người mà bạn biết!!
How to Lock Your Car and Why
I locked my car. As I walked away I heard my car door unlock. I went back and locked my car again three times. Each time, as soon as I started to walk away, I would hear it unlock again!! Naturally alarmed, I looked around and there were two guys sitting in a car in the fire lane next to the store. They were obviously watching me intently and there was no doubt they were somehow involved in this very weird situation. I quickly chucked the errand I was on, jumped in my car and sped away. I went straight to the police station, told them what had happened and found out I was part of a new and very successful, scheme being used to gain entry into cars. Two weeks later, my friend’s son had a similar happening… .
While traveling, my friend’s son stopped at a roadside rest to use the bathroom. When he came out to his car less than 4-5 minutes later, someone had gotten into his car and stolen his cell phone, laptop computer, GPS navigator, briefcase… ..you name it. He called the police and since there were no signs of his car being broken into, the police told him he had been a victim of the latest robbery tactic — there is a device that robbers are using now to clone your security code when you lock your doors on your car using your key-chain locking device..
They sit a distance away and watch for their next victim.. They know you are going inside of the store, restaurant, or bathroom and that they now have a few minutes to steal and run. The police officer said to manually lock your car door-by hitting the lock button inside the car — that way if there is someone sitting in a parking lot watching for their next victim, it will not be you.
When you hit the lock button on your car upon exiting, it does not send the security code, but if you walk away and use the door lock on your key chain, it sends the code through the airwaves where it can be instantly stolen.
This is very real.
Be wisely aware of what you just read and please pass this note on. Look how many times we all lock our doors with our remote just to be sure we remembered to lock them — and bingo, someone has our code…and whatever was in our car.
Snopes Approved — Please share with everyone you know!!
By AnhDaTinh in
Truyen Vui
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu, vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!
Tôi ốm. Ðiều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, “đẹp” kinh khủng!
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tôi đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không, thì cứ gọi là thức trắng đêm.
Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.
Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:
- Sao vậy anh?
Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:
- Có người chết trôi kia kìa!
Vợ tôi cầm ly sữa lên:
- Chết rồi! ở đâu ra vậy cà?
- Còn ở đâu ra nữa? Ố! Tôi nhấm nhẳng: Ố! Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à?
Vợ tôi nhăn mặt:
- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!
- Hứ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết?
Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:
- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.
Tôi vẫn chưa nguôi giận:
- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi.
Vợ tôi trố mắt:
- Nó còn trong ly kia mà!
- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.
- Anh thấy, sao anh còn uống?
- Ai mà thấy!
- Không thấy sao anh biết có hai con?
Tôi tặc lưỡi:
- Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.
Vợ tôi bán tín bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:
- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Ðể em…
Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy.
Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:
- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?
Vợ tôi giật mình:
- Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?
- Chứ không phải sao?
- Không phải!
A, còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:
- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?
- Thì có làm phải có sai sót chứ! Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em?
- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả? Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà…
Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:
- Em đâu có nói vậy!
- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!
Vợ tôi nhún vai:
- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy? Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy tủ ra mới lấy được đồ đạc?
Tôi khoát tay:
- Nhưng đó là chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy ngàn bạc cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?
- Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi bóng đá bị mất xe đạp? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị lột mất đồng hồ?
Cứ như thế, như có ma quỷ xui khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm từng từng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới lớp bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt ra-dô đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya, v.v…và v.v… chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.
Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật chẳng thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:
- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa. Tôi ngán tới tận cổ rồi!
Vợ tôi lạnh lùng:
- Tùy anh!
Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:
- Ðược rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ.
Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoáng trên giấy với tốc độ 100 km/giờ. Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.
Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được?
Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.
- Cô định làm gì đấy?
- Ðem đổ đi chứ làm gì?
- Không được, để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ.
Ðặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hùng hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.
Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà.
.jpg)
Có 3 phụ nữ ở miền bắc tiểu bang Florida được đưa đến bệnh viện cấp cứu trong 5 ngày; cả 3 phụ nữ có cùng 1 chứng bệnh giống nhau: Mới đầu lên cơn sốt nóng lạnh, ói mửa, cơ thể bại hoai đến tê liệt, và cuối cùng đều chết, mà bên ngòai thân thể của họ không để lại một thương tích gì.
Kết qủa giảo nghiệm 3 tử thi, đã tìm thấy trong máu của họ đều có chất độc như nhau. Sau khi diều tra lý lịch của họ, mới biết họ không hề quen biết nhau, nhưng cả 3 đều đến ăn ở nhà hàng OLIVER GARDEN trong thời gian rất gần trước khi họ chết được tin này, cơ quan An-Sinh thành phố cho chuyên viên đến đóng cửa nhà hàng Oliver Garden để điều tra, kiểm sóat thực phẩm, nước, dụng cụ nhà bếp, hệ thống máy điều hòa không khí… nhưng không tìm được cái gì khả nghi….
Đang lúc tóan thanh tra này ‘bí-lù’, thì may quá, người ta lai thấy có 1 thiếu nữ, là nhân viên của nhà hàng Oliver-Garden này được chở vào bệnh viện, và cô ta cũng có cùng chứng bệnh của 3 người mới chết. Cô ta nói với bác sĩ là cô đang nghỉ vacation, mấy bữa trước cô ta chỉ ghé nhà hàng để lãnh lương; cô ta không ăn uống gì, chỉ dùng nhà vệ sinh rồi về nhà… Nghe được tin này, một nhân viên chuyên nghiên cứu về chất độc lái xe đến nhà hàng Oliver-Garden, ông ta đi thẳng vào nhà vệ sinh, lật bàn cầu lên, thấy có con nhện, mắt thường cũng nhìn thấy nó; ông ta bắt con nhện này đem về phòng thí nghiệm nghiên cứu, thì mới biết đây la lọai nhện TWO STRIPED TELAMONIA, lọai nhện này có 2 vạch đỏ trên lưng bụng, và nó có nọc độc cực kỳ nguy hiểm . Sau khi nó cắn và phun nọc độc vào người ta, 2-3 ngày sau mới phát bệnh, và chỉ 1 tuần sau là…AMEN…chết không có thuốc chữa….
Loại nhện này thích sinh sống ở nhưng nơi lạnh lạnh, ẩm ướt và tối. Vì vậy ở dưới bàn cầu hay vành bồn cầu là nơi chúng ẩn núp để cắn vào mông đít người ta.
Sau 4 phụ nữ chết vì nhện cắn, lại đến lượt 1 ông luật sư cũng được đưa vào bênh viện cấp cứu. Trước khi chết, ông ta nói với bác sĩ là ông ta hay đi công tác xa nhà bằng máy bay; ông đáp chuyến bay cuối cùng trong đời, cất cánh từ Indonesia, sau khi ghé Singapore trước khi bay về USA; Ông luật sư này không hề đến nhà hàng Oliver-Garden, nhưng lại có cùng một triệu chứng và chết giống 4 phụ nữ trước đây. Lúc khám nghiệm tử thi của ông, người ta chỉ tìm thấy 1 dấu chấm đỏ như đầu cây kim do vết nhện cắn trên mông đít bên phải. Sau khi điều tra, người ta biết được chuyến bay ông luật sư này đi xuất phát từ Ấn-Độ…Nhân viên an ninh của hãng máy bay này khám xét cả 4 chiếc máy bay xuất phát từ Ấn Độ, người ta tìm thấy 2 tổ nhện độc này trong phòng vệ sinh.
Bây giờ chúng ta đã biết lọai nhện độc này vô cùng độc hại, giết người, chúng nó có thể ở bất cứ nơi nào. Vì thế, trước khi sử dụng cầu tiêu công cộng, bạn hãy lật bàn cầu lên khám xét thật kỹ, nhấn nước 1 vài lần cho chắc ăn các bạn nhé.
Chúc các bạn luôn luôn được an toàn trong cuộc sống vui tươi và hạnh phúc.
By AnhDaTinh in
Truyen Vui
Có một cô gái có chồng làm ca đêm, tối ngủ một mình cho nên rất nhát và sợ ma.
Có một đêm cô đang ngủ thì có tiếng gõ cửa gấp rút, cô liền thức giấc và lại gần cửa hỏi vọng ra: “Xin lỗi ai đang gõ cửa?”. Có tiếng đàn ông lạ trả lời: “Bà có thể giúp tôi một chuyện không?”. Vì có một mình và nhát nên cô ấy trả lời: “Tôi không thể giúp ông bất cứ gì được vì đêm quá khuya”. Rồi cô ta quay vào ngủ tiếp.
Sau đó, mỗi đêm đều có người đàn ông ấy đến gõ cửa và hỏi cô ta cùng một câu hỏi. Cô ta cũng đều từ chối.
Cho đến một hôm cô kể cho chồng nghe việc xảy ra thì ông chồng trấn an cô: “Tối nay anh sẽ xin nghỉ, ở nhà với em, em cứ việc mở cửa tiếp hắn và hỏi hắn muốn gì? Nếu hắn lạng quạng anh sẽ cho hắn một bài học.”
Đêm đó khi có tiếng gõ cửa, người chồng nhỏm dậy núp sau cửa kêu vợ mở cửa. Vì có chồng ở nhà cô vợ mạnh dạn mở cửa và hỏi: “Ông muốn gì?”
Người đàn ông trả lời: “Mấy hôm trước tôi gõ cửa tính nhờ bà kêu chồng bà về nhà, vì hắn đang ngủ với vợ tôi. Còn hôm nay tôi sang cám ơn bà vì có lẽ bà đã kêu hắn về rồi. Hôm nay không thấy hắn sang nữa, có vậy thôi, xin chào bà”.